Cuộc đời của huyền thoại Muhammad Ali

    0 Bình luận

The Gioi Boxing - Muhammad Ali một tấm gương vĩ đại không những trong boxing mà còn trong cuộc sống đời thường. Tổng hợp từ nhiều nguồn, The Gioi Boxing muốn đưa đến cho bạn một Ali thật chân thật và gần gũi, một tấm gương sáng ngời với những suy nghĩ tích cực và giàu tình thương và một nguồn động lực, niềm tin mạnh mẽ cho những ai đã trót đam mê môn thể thao này.

 

Lý lịch của ông:

Tên hoàn chỉnh: Cassius Marcellus Clay Jr. Sau này là Mohamed Ali

Nơi sinh: thành phố Louisville, bang Kentucky , Mỹ

 

Quốc tịch: Mỹ

Ngày sinh: 17-1-1942

Chiều cao: 1m91

Thể loại thi đấu: Quyền Anh hạng nặng

Thành tích Số lần thượng đài: 61

+Chiến thắng: 56

+Chiến thắng bởi knock out: 37

Số lần bại : 5 (champion du monde 1964-1967, 1974-1978)

Huy chương được nhận : huy chương vàng Olympic (bán nặng 1960)

Những bước khởi đầu:

Clay sinh ra trong gia đình có cha Clay Sr làm biển quảng cáo, mẹ Odessa Grady Clay là một nàng hầu.

Trong một lần đi khai báo mất chiếc xe đạp của ông lúc 12 tuổi, ở đồn cảnh sát ông đã quen được Joe Martin (cảnh sát đồng thời là huấn luyện viên Quyền Anh), Joe đã khuyến khích Clay học Quyền Anh và đã giúp đỡ ông tiến bộ nhanh chóng. Mặc cho kết quả học tập của ông khá kém, nhưng những thành tích thể thao của ông đáng được ghi nhận, ông đã đem về 6 huy chương Kentucky Gold Glove, và sau đó ông đã tốt nghiệp với số điểm tầm thường. Bằng một dự cảm, hiệu trưởng của trường đã nói rằng ngay khi Clay nhận bằng tốt nghiệp cũng là cơ hội để nhà trường được nổi tiếng.

Muhammad Ali (tên khai sinh: Cassius Marcellus Clay Jr.; sinh 17 tháng 1, 1942) là một cựu vận động viên quyền anh người Mỹ, người từng 3 lần giành chức vô địch hạng nặng và một lần dành huy chương vàng Olympic hạng vừa. Năm 1999, Ali được tạp chí thể thao Sports Illustrated và BBC tôn vinh là "vận động viên của thế kỷ".

Không những là một tay đấm huyền thoại, Ali còn là nhà hoạt động từ thiện và hoạt động xã hội (được xem là một biểu tượng văn hóa, Ali đã được coi là thần tượng nhưng cũng bị phỉ báng). Ali sinh tại Louisville, Kentucky. Ông được đặt theo tên của cha ông, Cassius Marcellus Clay Sr., người được đặt tên theo tên của nhà chính trị và người theo chủ nghĩa bãi nô thế kỷ 19, Cassius Marcellus Clay. Ali đổi tên sau khi cải theo đạo Hồi năm 1964 và rồi sau chuyển sang Hồi Giáo dòng Sunni năm 1972. Ông từng bị đi tù vì không chịu nhập ngũ tham gia chiến tranh tại Việt Nam

Ali được coi như một biểu tượng mọi thời đại trong làng quyền anh thế giới vì những thành tích mà chưa ai có thể sánh được, dưới đây là tóm lược thành tích thi đấu của Ali: Thắng 56 trận (37 knockouts, 19 tính điểm), Thua 5 (4 tính điểm, 1 TKO), Hòa 0. Từng đạt huy chương vàng Olympic tại Rôma. Được các tạp chí thể thao quốc tế bầu chọn là "Vận động viên vĩ đại nhất thế kỉ XX". Là 1 huyền thoại về quyền anh.

Sự nghiệp boxing của chàng trai trẻ

Với chiều cao 1m91, Ali có một lối chơi boxing khá khác biệt. Nếu lối đấm thông thường là cố gắng đưa tay cao để đề phòng những cú đấm ngay mặt, thì Ali lại dùng phản xạ cực nhanh của mình để tránh.

Trong kì Thế Vận Hội mùa hè Năm 1960 ở Rome, ông đã giành được huy chương vàng ở hạng cân bán nặng. Từ đó ông đã trở thành vận động viên chuyên nghiệp dưới sự dìu dắt của tay đấm huyền thoại Angelo Dundee và nhanh chóng được nổi tiếng bởi phong cách quyền anh chính thống của ông thông qua những thành quả ngoạn mục và sự tiến bộ vượt bậc không ngừng.

Angelo Dundee (trái) đang băng tay cho Ali trước buổi tập. Đây là người luôn sát cánh với Ali từ khi ông bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp.

Tại Louisville, ngày 29 tháng 10 năm 1960, Cassius Clay đã đã chiến thắng trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên của mình trong 6 hiệp, với đối thủ là Tunney Hunsaker – cảnh sát trưởng của Fayetteville, phía Tây Virginia.

Từ 1960 đến 1963, tay đấm trẻ đã lập một kỉ lục với 19 trận toàn thắng, trong đó 15 trận là knock out đối thủ. Ali đã đánh bại vô số tay đấm như: Tony Esperti, Jim Robinson, Donnie Fleeman, Alonzo Johnson, George Logan, Willi Besmanoff, Lamar Clark (người trước đó có 40 trận thắng bằng knock out), Doug Jones, and Henry Cooper.

Bất chấp sự cổ vũ của 55.000 khán giả trên sân Wembley dành cho Cooper, Clay đã gây bất ngờ khi giành chiến thắng sau 5 hiệp.

Một trong số các trận đó, Clay đã chiến thắng Doug Jones mặc cho sự tranh cãi qua 10 hiệp thi đấu, Doug John trông có vẻ nhẹ cân hơn Clay nhưng khi trận đấu chỉ mới bắt đầu, Clay đã phải nhận “cơn mưa” đấm đầy bất ngờ từ đối thủ này. Trận đấu này được mệnh danh là “Trận đấu của năm” vào 1963. Trận kế tiếp của Clay, Henry Cooper đã tung một cú móc trái vào cuối hiệp thứ tư khiến Clay nằm ngay tại chỗ. Nhưng cuối cùng, trận đấu này đã kết thúc vào hiệp thứ năm do vết thương khá nặng trên mặt của Cooper. Bạn đã biết ai là người chiến thắng rồi chứ! Quả thật là một sự bất ngờ đáng kinh ngạc.

Dù Clay đã có một thành tích ấn tượng là đánh bại cả Doug Jones và Henry Cooper, nhưng có lẽ dư luận thời bấy giờ đều cho rằng đó là may mắn, và người ta cũng không mấy trông mong là Clay sẽ giành được chức vô định. Và trận chung kết cuối cùng cũng diễn ra vào 25/2/1964 tại Miami, Florida, Ali đã giành chiến thắng. Ali đã tóm gọn lại chiến lược của mình để tránh những cuộc đột kích của Liston như sau “Đôi bàn tay của bạn không thể chạm vào vật mà đôi mắt bạn không thấy”

  • Trận đánh với Sonny Liston

Ngày 25 tháng 2 năm 1964, ở Miami bang Florida, một điều ngạc nhiên là Sonny bị lấn át bởi sự năng động gồm tốc độ và sự di chuyển hợp lý của cặp chân của Clay, Sonny điên tiết lên trong sự bất lực trước Clay. Sau đó Sonny bị chấn thương ở vai khi thực hiện quá sức các cú đấm trong không khí , và Sonny được thoa pômat bởi các chăm sóc viên ở góc đài. Clay đã được hưởng lợi từ các pômat khi thực hiện các cú đấm sượt lên mặt của Sonny khi các găng tay của Clay đã thấm pômat sau khi đấm trúng vai của Sonny. Trong sự khó khăn đó, Sonny đã vùng lên và vây Clay vào góc vào cuối hiệp thứ 5 thì may mắn thay, tiếng chuông đã vang lên tránh cho Clay một thất bại. Sau khi được giải nguy vào cuối hiệp 5, vào hiệp thứ 6, Clay đã quay ngược lại áp đảo Sonny. Cuối cùng khi sang hiệp thi đấu thứ 7, vì chấn thương ở bả vai quá nặng nên Sonny đã bỏ cuộc. Chiến thắng người giỏi nhất lúc bấy giờ trong 6 hiệp là chiến thắng lớn nhất của Ali trong suốt những năm thập niên 60. Những động tác giả và các cú đấm liên hoàn một lần nữa đã làm cho Clay trở thành người chiến thắng của năm.

Bước chân đầu tiên đưa Clay đến với chức vô địch thế giới là tháng 2/1964, khi thách đấu đương kim vô địch Sonny Liston. Trước khi thượng đài Liston tự tin nói rằng: "Tôi nghĩ mình sẽ làm tổn thương anh chàng tội nghiệp đó mất thôi".

Trận chiến phục thù Sonny Liston vào 25 tháng 5 năm 1965 ở lewiston được tranh cãi nhiều nhất, sau khi bị mất 1 chân trụ, Liston chống lại một cú đấm trực tiếp bên phải của Ali và bị ngã xuống đất, sau khi trọng tài đếm đến 10, Sonny mới đứng dậy. Trọng tài đã vội vàng đưa trận đấu trở lại trong lúc Clay đang huênh hoang xung quanh võ đài. Trận đấu được đưa trở lại trước khi người đo thời gian thông báo trọng tài chính đã sai (vì Liston vẫn còn nằm dưới đất sau 10 lần đếm) . Công chúng đã huýt sáo hai đối thủ và các nhà báo lên tiếng chỉ trích Sonny gian lận và nói rằng Sonny nên giải nghệ là vừa.

Từ 25 tháng 2 năm 1965 tới 20 tháng 6 năm 1967, Ali đã thống trị thể loại hạng nặng như Joe Luis và Rocky Marciano trước đó Sau khi hạ Sonny Aliston lần thứ hai, Ali đã tổ chức khoảng mười cuộc triễn lãm vòng quanh thế giới trong công ty của hai người bạn cộng sự với ông là Jimmy Elis và Cody Jones.

Việt Nam đã khiến sự nghiệp thi đấu của Ali phải ngưng lại.

Năm 1964, Ali đã thoát được cuộc tuyển chọn của quân đội do kỹ năng phát âm và viết khá tệ. Nhưng đầu năm 1966, yêu cầu của cuộc tuyển chọn đã thay đổi và Ali nằm trong top ưu tiên. Và Ali đã từ chối phục vụ quân đội Mỹ trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam với lý do tín ngưỡng “Chiến tranh chính là chống lại lời dạy của Holy Qur’an. Và tôi luôn cố gắng để không vi phạm điều đó. Tất nhiên, không phải chúng tôi không nên tham gia bất kì trận chiến nào, chỉ những trận chiến. Ngày 28 tháng 4 năm 1978, ông giăng khẩu hiệu bất hợp tác ngay tại nơi tuyển quân. Ngày 8 tháng 5 ông bị giải tới toà án Ngày 20 tháng 6, ông bị kết án bồi thường 100 000 dollars và 5 năm tù giam, đồng thời ông cũng mất bằng thi đấu và danh hiệu. Ali đã xin không vào tù nhưng ông có những vấn đề về tài chính cho tới khi các vấn đề của ông được giải quýêt vào năm 1971 bởi toà án tối cao

Ông đã công khai phỉ báng và từ chối vào quân đội Mỹ, dựa trên niềm tin tôn giáo của mình và phản đối chiến tranh Việt Nam - "Tôi không có cãi nhau với Việt Cộng...không Việt Cộng nào gọi tôi là "mọi đen" cả! Tại sao tôi phải đi 10 ngàn dặm để thả bom lên đầu những người Việt Nam vô tội trong khi ở Mỹ người da đen vẫn còn bị đối xử tệ bạc..." là những câu nói nổi tiếng của ông thời đó. Ngay cả khi các cuộc biểu tình chống chiến tranh vẫn chưa lan rộng ông cũng đã dùng cụm từ "Chiến tranh Việt Nam" để nói rõ sự phản đối của mình và tuyên truyền cho thế hệ trẻ.

Ali đã từ chối tất cả những ai gọi ông với cái tên Cassius Clay, ông đã nói rằng “Cassius Clay là tên của một nô lệ. Và đó không phải là cái tên tôi chọn. Tôi là Muhammad Ali, một cái tên của sự tự do, mà trong đó nó bao gồm cả niềm tin yêu đối với chúa trời. Tôi muốn khẳng định điều đó với những ai đang muốn gọi tên tôi hay muốn nói về tôi."

Với sự chối từ trả lời đối với tên gọi Clay, đời sống riêng tư của Ali luôn tràn ngập những sự tranh cãi trong suốt một thời gian dài


Muhammad Ali đã trở lại

Năm 1970, Ali cuối cùng cũng có được giấy phép cho phép thi đấu quyền anh. Với sự giúp đỡ của một thượng nghị sĩ giúp đỡ, Ali đã tiếp tục các trận boxing của mình tại bang Georgia. Tháng 10 năm 1970, trận đầu tiên của sự trở lại vẫn là một chiến thắng, và đối thủ của Ali – Jerry Quarry đã phải chào thua sau 3 hiệp đấu.

  • Trận chiến của Thế kỉ

Ali và Frazier đã gặp nhau vào ngày 8 tháng 3 năm 1971 trên võ đài tại Madison. Trận đấu này sở dĩ được gọi là trận đấu của thế kỉ vì cả hai tấm đấu đều được xem như là bất bại và chơi boxing với những kĩ thuật tuyệt với, cả hai đều khát khao đoạt được ngôi vô địch hạng cân nặng ở giải quyền anh này. Và khi trận đấu kết thúc, thì cũng là lúc Frazier đặt dấu chấm hết cho chuỗi chiến thắng liên tục của Ali, bằng cú móc trái cực hiểm vào hiệp cuối cùng, hiệp thứ 15. Trận đấu kinh điển này đã thu hút hàng triệu người theo dõi.

Bước vào trận đấu, Ali đã trải qua hiệp đấu đầu tiên mà không thể tìm ra được giải pháp nào trước Joe, ngoại trừ việc Ali liên tiếp bị những cú đấm móc như búa bổ của Joe trong lúc thu hẹp khoảng cách với Ali. Ali đã quỵ xuống vào hiệp thứ 11 và ở hiệp thứ 15, và hiệp cuối cùng ngay khi không ai mong chờ chuyện ấy xảy ra thì Frazier đã cho Ali một cú đấm móc trái thẳng vào mặt của Ali, Ali đã guc ngã và đứng dậy giây thứ 4 sau khi trọng tài đếm đến giây thứ 10.Thất bại đầu tiên và là thất bại nặng nề nhất của Ali lần này đã làm cho mong ước trở thành người bách chiến bách thắng như Marciano của Ali kết thúc. Niềm an ủi duy nhất của ông lúc này là lời tuyên bố vô tội của Toà Án Tối Cao vào ngày 28 tháng 6 năm 1971.

Frazier đã duy trì được chiến thắng của mình còn Ali đã nhận sự thất bại đầu tiên trên đấu trường chuyên nghiệp. Mặc dù đã có một màn trình diễn ấn tượng nhưng có lẽ đây là hậu quả của một thời gian dài không được thi đấu.

Năm 1973, sau một loạt chuyết thắng đầy thuyết phục, Ali trở thành một trong những tay đấm hàng đầu của các giải chuyên nghiệp hạng nặng.

Trong lúc Ali tìm cách kháng cáo để được trở lại với boxing, George Foreman nhanh chóng nổi tiếng sau huy chương Vàng tại Olympic 1968. Sở hữu thể hình, thể lực và sức mạnh đáng sợ trong từng cú đấm, Foreman thắng 40 trận liên tiếp từ tháng 6/1969 cho tới mùa thu năm 1974. Trong 2 trận đấu đó, Foreman hạ knock-out Joe Frazier và Ken Norton, 2 người duy nhất vào thời điểm đó đã đánh bại Muhammad Ali. Foreman thậm chí làm điều đó theo phong cách áp đảo: Ông thắng bằng knock-out cả 2 trận khi mới bước sang hiệp 2, trong đó có 6 lần đánh ngã Frazier chỉ trong 4 phút 25 giây.

Năm 1974, Ali chạm mặt với nhà vô địch George Foreman. Với phong độ lúc đó, Foreman, một võ sĩ trẻ hơn Ali 7 tuổi và đang bất bại với thành tích 40-0, được đánh giá cao hơn rất nhiều so với Ali. Nếu Foreman đã đánh bại được Frazier và Norton, thì về lý thuyết ông sẽ đánh bại nốt Ali, và nếu Ali chiến thắng thì đó sẽ là một bất ngờ cực lớn. Tuy nhiên, trước trận Ali vẫn với phong cách vốn có của mình liên tục khiêu khích Foreman bằng những câu chế giễu, đồng thời tuyên bố với người hâm mộ rằng ông đã có một kế hoạch bí mật dành cho Foreman trong trận đấu diễn ra tại Zaire.

Để trận đấu diễn ra tại Zaire (Congo), Ali có mong muốn là trận đấu này sẽ tạo một cú hích cho nền kinh tế của nưa đây. Và thật sự thì trận đấu này đã cống hiến cho khán giả những hình ảnh tuyệt vời nhất. Ali đã chiến thắng Foreman vào hiệp 8. Với chiến lược khá đặc biệt – chiến lược “dựa dây”, và cho đến ngày nay nó luôn được VĐV vận dụng khi họ muốn tăng lực đấm: đó là dựa vào các sợi dây đàn hồi xung quanh sàn đấu, giả vờ như bị đối thủ ép về phía ngoài nhưng lại bất ngờ phản công bằng cách mượn lực đàn hồi của các sợi dây, tung những cú đấm mạnh nhất về phía đối thủ.

Hiệp 7

Ali: "Họ nói cậu biết đấm cơ mà, George, họ nói cậu biết đấm như Joe Louis cơ mà! Sao không đấm tiếp đi??? Chỉ biết có thế thôi sao George?"

Foreman: "... Phải, chỉ có vậy thôi".

Thật ra thì Ali được xem là có ít cơ hội trước trận so găng với Forman ,là người giải quýêt nhanh chóng và tàn bạo đối với Frazier và Norton. Ali đã không đấm vỡ bất cứ bộ phận nào của Frazier và Norton mà chỉ hạ knock out họ thôi. Trong lúc nghiên cứu cách đánh của Forman, Ali phát hiện điểm yếu của Forman, đó là sự mệt mỏi.Ali đã tập chạy vòng quanh thành phố và ở dọc bờ đê các con sông để nâng cao sức khoẻ và tăng cường sự chịu đựng trong sự hoan nghênh của người dân nơi đây, trong khi đó Forman đang tự thỏa mãn với các bài tập đấm vào các bao cát và đày đọa các bạn tập của ông trong các trận tập song đấu.

Nhờ chiến thắng này mà Ali một lần nữa, có cơ hội giáp đấu với Frazer, và lần này Ali đã dành một chiến thắng đầy vẻ vang sau 14 hiệp đấu.


Muhammad Ali giải nghệ

Ali bị chẩn đoán là mắc căn bệnh parkinson vào đầu những năm 80, theo đó, khả năng vận động của ông cũng suy sụp nhanh chóng. Ali và bác sĩ của mình xảy ra bất đồng ý kiến trong suốt những năm 80 và 90 về việc cho rằng boxing liệu có phải là nguyên nhân gây nên căn bệnh này và tình trạng của Ali liệu có chuyển biến xấu. Vào cuối năm 2005, bệnh tình của Ali có vẻ đã có những chuyển biến xấu. Theo tài liệu “When We Were Kings”, khi Ali được hỏi rằng liệu ông có bất kì sự nuối tiêc nào đối với môn boxing bởi thể trạng của ông buộc ông phải ngưng thi đấu, ông đã trả lời rằng nếu không mắc căn bệnh này, có lẽ ông đã trở thành một hoạ sĩ tại Louisville, Kentucky.

Dù không thể thi đấu được nữa, nhưng ông vẫn nhận được sự quan tâm từ công chúng. Trong thời gian gần đây, Ali đã được tạp chí Forbes xếp thứ 13 (sau Donald Trump) trong số 100 nhân vật gây ảnh hưởng của thế giới. Năm 1985, Ali được mời làm trọng tài danh dự tại sự kiện Wrestle Mania… năm 1991 ông đã nhận giải thưởng “Spirit of America”, và được xem như là người Mỹ nổi bật nhất. Năm 1999, Ali nhận một giải thưởng đặc biệt dành cho cá nhân của đài BBC, đó là giải nhân vật của thế kỉ.

11 /12/1999: (Từ trái sang phải ) huyền thoại boxing Lennox Lewis, Harry Carpenter and Muhammad Ali tại giải thưởng BBC Sports Personality được tổ chức tại đài truyền hìn BBC London

Con gái của Ali là Laila Ali cũng bắt đầu trở thành một vận động viên quyền anh vào năm 1999, dù trước đó, Ali đã lên tiếng phản đối việc phụ nữ chơi boxing vào năm 1978 “Những cú đấm vào ngực và mặt trong môn boxing không hề thích hợp với phụ nữ…cơ thể họ có một số vị trí không thể đấm vào (ngực)”.

Ngày 19/11/2005 (kỉ niệm 19 năm ngày cưới của Ali), Ali đã quyên góp 60 triệu $ để mở một trung tâm phi lợi nhuận mang tên Muhammad Ali tại Louisvill, Kentucky. Ngoài việc dạy boxing, trung tâm này còn tư vấn tâm lí cho các cá nhân, giúp họ hiểu được trách nhiệm nghĩa vụ, sự tôn trọng và phát triển cá nhân.

Theo nội dung đăng trên web của trung tâm Muhammad Ali “ Kể từ lúc từ giã sự nghiệp boxing, Ali đã cống hiến toàn bộ cuộc đời mình vì tinh thần nhân đạo trên toàn cầu. Ông trở thành một kẻ ngoan đạo, đi khắp thế giới, và dùng tên tuổi của mình đề kêu gọi quyên góp nhằm giảm nhẹ phần nào mức độ nghèo đói, ông cũng hỗ trợ sự phát triển của giáo dục, khuyến khích mọi người nên học cách tôn trọng và hiểu biết. Người ta ước tính rằng Ali đã từng mang đến hơn 22 triệu bữa ăn cho những người nghèo đói. Ali đi du lịch trung bình 200 ngày/ năm.

Hiện tại, Muhammad Ali đang sống trong một trang trại nhỏ với người vợ thứ tư là Yolanda ‘Lonnie’ Ali gần Berrien Springs, Michigan.


Tôi là một người vĩ đại

“Tôi là một người vĩ đại, câu nói ấy tôi đã thầm nhủ trước cả khi tôi biết điều điều đó là sự thật” – Muhammad Ali

Từ khi còn 12 tuổi, lúc còn được gọi là Cassius Clay, Ali đã có duyên với môn boxing, và lúc đó, cậu bé Clay vẫn chưa hề biết định mệnh này đã mang đến cho Ali một thành công trong cả sự nghiệp thể thao và cuộc đời của mình. Luôn tự tin với khả năng của mình – ngay từ khi còn chưa nổi tiếng, Ali đạt cho mình một tên gọi khác là “Người vĩ đại nhất”

Dù bạn có phải là một fan hâm mộ boxing hay không, tinh thần chiến đấu không ngừng nghỉ, và một thái độ tích cực của Ali luôn turuyeenff cảm hứng cho bất kì người nào, muốn đạt đến đỉnh cao của sự vĩ đại.

Ali đã, đang, và sẽ mãi là một người đàn ông vĩ đại cả trong và bên ngoài sàn thi đấu

Đây là 9 câu nói sâu sắc và đầy ý nghĩa của Ali:

  • Bạn phải có tầm nhìn

“Bạn không thể đứng trong phòng tập rồi mong đợi chức vô địch sẽ trao về mình. Chức vô địch không đơn giản chỉ là một tấm bằng khen, ẩn sâu trong đó là một khát khao, một ước mơ cháy bỏng, và một tầm nhìn đầy tính chiến lược. Bạn cần có kỹ năng khi làm một việc gì đó, nhưng hơn thế nữa là ý chí của bạn, bạn biết đấy ý chí có một sức mạnh vô hạn và nó sẽ thắng được kỹ thuật.”

Ali luôn toàn tâm toàn ý cho ước mơ của mình - đó là trở thành một tay đấm vĩ đại của thế giới. Mỗi phút giây luyện tập và mỗi cú đấm trong trận đấu Ali tung ra, chúng đều đư

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên

Bình luận