"Tôi sẽ thắng","Tôi làm được","Tôi không sợ hãi",... những khẩu hiệu mà mọi người luôn hô vang tuy sẽ mang lại cho bạn sự hứng khởi nhất thời nhưng nó không thể làm bạn thực sự mạnh lên. Nó giống như dựng một bức tường bong bóng - khi nổ thì càng tệ hại. Làm sao sự hứng khởi nhất thời có thể đứng vững và đối mặt với thất bại ê chề hay những chấn thương giai dẳng.
Một tâm trí mạnh mẽ và vững chãi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ đến từ việc chối bỏ bóng tối, mà đến từ việc chấp nhận những suy nghĩ của mình, bao gồm cả những suy nghĩ tiêu cực nhưng không để bản thân cuốn theo nó và biến thành nó.
Kể cả những kẻ đáng sợ nhất, tôi tin chắc rằng cũng sẽ không thể nào thoát khỏi những nỗi sợ trong tim. Những sợ hãi vô hình, vô tướng, vô thanh, vô sắc tưởng chừng không thể tồn tại lại như đang bóp nghẹt lồng ngực mình.
"Sự lạc quan khiên cưỡng" chính là điểm yếu chí mạng
Chưa cần phải nói đến các vận động viên nơi mà thành tích chính là cuộc sống của họ, thì mỗi chúng ta đều chắc hẳn đã có ít nhiều sợ hãi trước các kỳ thi thời còn đi học. Chúng ta sẽ luôn phải làm gì đó, như sẽ đi chơi để trốn tránh nỗi sợ hay cố gắng học bài để an ủi cảm giác sợ hãi đó.
Còn những con người kia còn kinh khủng không khác gì thậm chí còn to lớn hơn, dai dẳng hơn. Đau đớn từ trong lúc tập luyện khiến họ hoài nghi chính bản thân mình, trước khi thi đấu họ lại sợ hãi bản thân mình tập luyện chưa đầy đủ, sợ hãi bản thân chưa đủ giỏi, sợ hãi đối thử quá mạnh mẽ,... Vì thế chúng ta thường thấy các vận động viên gồng mình lên thể hiện sự tự tin thái quá, mỉm cười trước ống kính trong khi lồng ngực vẫn đang cuộn trào như bão tố.
Người ta thường ca tụng tâm lý thép như một liều thuốc vạn năng, nhưng đôi khi, chính nó lại biến thành một cuộc trốn chạy khỏi bản ngã.

Đặc biệt trong thể thao đối kháng như boxing, không ai chắc chắn mình là người mạnh nhất nên nỗi sợ vẫn sẽ luôn thường trực mỗi khi thượng đài là điều dễ hiểu. việc cố gắng chối bỏ nó bằng sự phủ nhận thì càng làm mọi thứ trở nên trầm trọng hơn.
Trí não chúng ta hoạt động một cách rất điên rồ nhưng kỳ lạ thay lại cực kỳ có logic. Lấy một ví dụ dễ hiểu như thế này:
Nếu tôi bảo bạn: "Đừng nghĩ về con mèo".
Điều xuất hiện đầu tiên trong đầu bạn là gì? Chính nó! Nó phi lý như vậy, nó kỳ diệu như vậy. Và những suy nghĩ tiêu cực cũng hoạt động y như vậy.
Không biết tên, sự vô định và bất định, không chắc chắn mới chính là nỗi sợ lớn nhất. Nếu gọi tên được cảm giác đó thì nó đã không còn đáng sợ như thuở ban đầu rồi.
Bồi đắp tâm trí như PHÙ SA
Một đứa trẻ cũng biết 1+1=2 nhưng để hiểu tại sao một cộng một lại bằng hai thì thậm chí cần cả một đời của những bộ não kiệt xuất để chứng minh.
Chính vì thế nếu tôi bảo bạn hãy suy nghĩ rằng "Hôm nay mình đã đủ tốt rồi, mình không còn đố kị với đối thủ nữa,..." thì chẳng khác nào bảo một học sinh cấp ba lái tên lửa chiến đấu. Đó là điều mà gần như khó có ai làm được.
Suy nghĩ và tâm thái của con người giống như phù sa vậy. Suy nghĩ hàng ngày giống như nước của một dòng sông, có thể dâng lên tận mây xanh, cũng lại cạn khô như những mùa hạn hán nhưng càng lâu dù ít hay nhiều sẽ bồi đắp lên "Phù sa tâm thái" màu mỡ và mạnh mẽ.
Hành trình của một võ sĩ chính là quá trình bồi đắp phù sa từng ngày cả về tâm tưởng lẫn kỹ năng.
Những tâm tư cuối cùng
Ở bài viết hôm nay, Tôi không chỉ dạy bạn cách làm thế nào bởi vì chính bản thân tôi hàng ngày cũng đều bị sự sợ hãi bao vây, những suy nghĩ tiêu cực cuồn cuộn như sóng trào tưởng chừng có thể nuốt chửng cả trời xanh. Tôi ở đây hôm nay là để tìm người đồng hành, những người bạn đồng hành có thể cùng nhau tiến bước.
Sẽ có những người anh em có những mục tiêu khác nhau, những lý tưởng khác nhau. Nhưng ở đây, chúng ta sẽ chỉ có một mục tiêu duy nhất, một mục đích cuối cùng đó là chiến thắng và tiếp tục chiến thắng.
Viết bình luận