"Một cái cây muốn vươn tới thiên đường thì rễ của nó phải chạm tới địa ngục."

Trong việc tập luyện võ thuật, người ta thường thêu dệt nên những câu chuyện đầy đam mê và cảm hứng đầy hào nhoáng. Bạn có thể thấy những video phô diễn những kỹ thuật khó hàng triệu views trên tiktok. Họ khoe những kỹ thuật như đá 560 độ trong taekwondo, những combo hoa hết cả mắt của muay thái hay đôi chân nhanh nhẹn mượt mà của boxing.

Nhưng liệu bạn có biết làm thế nào để họ có những ký thuật như vậy không? Đó là hàng giờ, thậm chí là hàng trăm giờ luyện tập từ những kỹ thuật cơ bản đơn điệu nhất. Việc tập luyện có thể kéo dài hàng năm trời.
 
Đến một nhà vô địch tuyệt đối hạng nặng của boxing như Oleksandr Usyk cũng thừa nhận thứ giúp ông leo lên đỉnh thế giới không phải là "tình yêu màu hồng" dành cho môn võ này. Thay vào đó là một thứ mà người ta hay gọi là đức tính Kiên Nhẫn nhưng đến mức phải gọi là cực đoan. Phải chịu đựng ngay cả khi tâm hồn đã mỏi mệt.

1. Nhẫn nại với sự chán ghét (The Dark Side of Discipline)

Oleksandr Usyk từng có một chia sẻ khiến nhiều người phải sững sờ:

"Có những lúc tôi ghét boxing. Tôi ghét việc phải thức dậy lúc 5 giờ sáng, ghét những bài tập bơi hàng giờ liền, ghét việc phải ép xác dưới cái nắng gay gắt hay cái lạnh thấu xương. Đã có lúc tôi đứng trong phòng tập và tự hỏi: 'Mình đang làm cái quái gì ở đây thế này?'"

Tôi tin răng bất kỳ một chiếc huy trương nào của võ thuật, những chủ nhân của nó đều phải đồng ý rằng họ tập luyện không phải vì thấy vui, mà là vẫn tập luyện ngay cả khi bạn ghét nó. Trong boxing, khi nghiêm túc bắt đầu bạn chỉ phải tập 6 đòn đấm cơ bản. Nhưng đây mới là điều nhàm chán nhất - đứng trước gương lặp đi lặp lại hàng giờ liền. Điều đó không khó hay có thể nói là rất dễ. Nhưng chính vì vậy nên mới nhàm chán, giống như bạn nghe một bài hát ngày qua ngày vậy dù hay đến đâu rồi cũng thành nhàm chán và sau đó là chán ghét.

Nhưng võ thuật không dành cho những ai chỉ tập khi có cảm hứng. Nó dành cho những người đủ nhẫn nại để chiến thắng sự lười biếng và chán ghét của bản thân mỗi ngày. Khi bạn đủ "Nhẫn" để vượt qua sự chán ghét đó, bạn sẽ chạm đến một trạng thái tự do mà ít ai hiểu được.

2. Chấp nhận sự tẻ nhạt để chạm tới bản năng

Sai lầm lớn nhất của anh em khi mới tập là cứ mải mê đi tìm "tuyệt chiêu". Nhưng thực tế trên sàn tập cực kỳ tàn nhẫn: Bạn sẽ phải đứng tấn đến mức đôi chân phát run, tung hàng vạn cú Jab "vô hồn" vào không khí, và lặp lại những bước bộ pháp (footwork) đến mức phát chán.

Chữ "Nhẫn" ở đây chính là bản lĩnh chấp nhận sự đơn điệu đó. Một cú đấm khiến đối thủ khiếp sợ không phải là chiêu thức mới học hôm qua, mà là kết quả của 10 năm mài giũa. Khi bạn đủ kiên nhẫn để "yêu" lấy những bài tập nhàm chán nhất, đó mới là lúc kỹ thuật bắt đầu tan vào máu thịt và trở thành bản năng.

3. Nhẫn nhịn cái tôi (Ego) – Đừng để cơn giận dẫn dắt nắm đấm

Trong những buổi Sparring (đấu tập), sự thiếu kiên nhẫn chính là con đường ngắn nhất dẫn đến thất bại. Khi vừa dính một đòn đau, cái tôi trong bạn sẽ gào thét, bắt bạn phải "ăn miếng trả miếng" ngay lập tức để lấy lại thể diện. Đừng sập bẫy! Đó chính là lúc bạn dễ sơ hở nhất.

Hãy nhìn cách Oleksandr Usyk đối đầu với những gã khổng lồ như Anthony Joshua hay Tyson Fury. Ông không bao giờ vội vàng. Usyk nhẫn nại di chuyển, nhẫn nại quan sát và lầm lũi chịu đựng áp lực khủng khiếp để đợi đến giây phút đối thủ bắt đầu thở dốc. Sự kiên nhẫn của ông không phải là thụ động, mà là một loại áp lực tâm lý cực nặng, khiến những đối thủ to xác nhất cũng phải tự sụp đổ từ bên trong.

4. Nhẫn nại với quá trình tiến hóa: Sự im lặng trước khi bùng nổ

Võ thuật là một hành trình dài hạn, không phải cuộc chạy nước rút. Sẽ có những lúc bạn tập đến điên cuồng nhưng kết quả dường như vẫn đứng yên tại chỗ. Chữ "Nhẫn" giúp bạn tỉnh táo để hiểu rằng: Cơ thể và hệ thần kinh cần thời gian để thích nghi.

Sự tiến bộ thường không đến ngay lập tức, nó là kết quả của những ngày tháng tích lũy âm thầm dưới "đáy vực" trước khi bùng nổ thành một bước nhảy vọt. Đừng nôn nóng với những tấm huy chương hay danh hiệu, hãy nhẫn nại với chính bản trình của mình.

5. "Nhẫn" ngoài sàn đấu: Bản lĩnh của một tâm hồn tự do

Võ thuật dạy ta cách chiến đấu, nhưng đỉnh cao của võ đạo là dạy ta cách để không phải dùng đến nắm đấm. Một võ sĩ thực thụ mang chữ "Nhẫn" từ phòng tập ra ngoài cuộc đời.

Họ không dùng vũ lực để chứng minh giá trị với những kẻ không xứng đáng. Họ chọn cách nhẫn nhịn vì họ hiểu rõ sức mạnh mình đang nắm giữ và biết cách kiểm soát nó một cách tuyệt đối. Đó không phải là nhu nhược, đó là sự lựa chọn của một tâm hồn tự do, một người đã đủ mạnh mẽ để không cần phải phô trương.


6. Lời kết 

Nếu cú đấm là mũi tên, thì lòng kiên nhẫn chính là cánh cung. "Một cái cây muốn vươn tới thiên đường thì rễ của nó phải chạm tới địa ngục."

Như Usyk đã từng: đi xuyên qua sự chán ghét, nhẫn nại với những nỗi đau thầm lặng nhất để có thể tung ra mũi tên quyết định vào lịch sử.

Đừng vội vàng. Hãy thả lỏng, hít thở và tiếp tục bước vào phòng tập. Thành công chỉ đến với những ai đủ "Nhẫn" để đi đến tận cùng của sự nhàm chán.

Chúc anh em có tâm hồn đầy đủ bao dung cả sự chán ghét nơi phòng tập để vươn tới đỉnh cao.

-

Thông tin liên hệ

Trung tâm đào tạo Boxing Hà Nội
🏠 Địa chỉ: Khu tập thể Học viện múa Việt Nam, Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội
📞 Hotline: 0359810801
🌐 Website: http://thegioiboxing.com
🔗 Link đăng ký tập thử: Google Form

Bài viết được biên tập bởi Trung tâm đào tạo Boxing Hà Nội.

Đang xem: "Một cái cây muốn vươn tới thiên đường thì rễ của nó phải chạm tới địa ngục."

Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.
Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên